Tuesday, January 27, 2026

”Siêu phường” nhiều khu công nghiệp nhất: ‘Giờ mà đẻ con là không lo nổi’

Giữa ‘siêu phường’ Bình Dương nơi có nhiều khu công nghiệp nhất cả nước, những căn phòng trọ chật hẹp ấy vẫn lặng lẽ chứa đựng những ước mơ bị hoãn lại.

Cuối tháng 1.2025, chúng tôi lân la hàng chục cây số để tìm hiểu cuộc sống của công nhân các khu công nghiệp ở “siêu phường” Bình Dương sau sáp nhập vào TP.HCM.

Buổi chiều cuối tuần, tại khu công nghiệp VSIP 2, không còn cảnh những dòng người mặc đồng phục xanh ùn ùn đổ ra các tuyến đường như những ngày trong tuần. Trừ một số lao động tăng ca, phần lớn công nhân đã trở về phòng trọ nghỉ ngơi hoặc tranh thủ đưa con cái đi chơi sau những ngày làm việc liên tục.

Cách khu công nghiệp này chừng 1 km, chúng tôi tìm đến một khu trọ tập thể dành cho công nhân. Sau những bức tường, quần áo phơi treo kín lối đi. Người nằm võng nghỉ trưa, người lom khom chuẩn bị nguyên liệu làm kiệu muối đón tết.

“Giờ mà đẻ con là không lo nổi”

Bắt chuyện với một người phụ nữ còn mặc nguyên bộ đồng phục sau ca làm thêm cuối tuần, chị giới thiệu tên Dương Kim Mân (27 tuổi, quê An Giang). Chị lên TP.HCM kiếm việc làm đã được 3 năm.

Chị Mân kể, sau khi ra trường, chị xin việc ở quê nhưng thu nhập thấp, dù có tăng ca cũng chỉ được khoảng 5 triệu đồng/tháng, không đủ trang trải cuộc sống. Thấy người chị họ lên Bình Dương (cũ) làm công nhân “có đồng ra đồng vô”, chị khăn gói theo lên thành phố tìm việc ngay.

Hiện chị Mân làm việc tại một công ty chuyên sản xuất thiết bị đuổi chuột trong khu công nghiệp VSIP 2. Lương cơ bản của chị là 5,7 triệu đồng/tháng, cộng phụ cấp được hơn 7 triệu đồng. Nếu tăng ca đều, mỗi giờ được tính thêm 45.000 đồng. Chị cười: “Có tăng ca thì mới đủ sống em ơi”.

'Siêu phường' nhiều khu công nghiệp nhất: 'Giờ mà đẻ con là không lo nổi'

Dù đã kết hôn, vợ chồng chị Mân vẫn phải hoãn kế hoạch sinh con vì gánh nặng kinh tế

ẢNH: NI NA

Phòng trọ nơi vợ chồng chị Mân đang tá túc rộng chừng 15 m2. Ở góc tường, chị kê tạm chiếc giường sắt vừa đủ 2 người nằm. Nhà vệ sinh nằm gọn trong góc phòng, diện tích chỉ 2 m2, nhỏ đến mức quay người cũng phải thật khéo.

Không gian chật hẹp nhưng được chị sắp xếp ngăn nắp. Trên tường, bức ảnh cưới của vợ chồng được treo ngay ngắn. Nhìn bức ảnh cưới, chúng tôi hỏi chuyện vợ chồng đã lập gia đình bao lâu và khi nào tính đến chuyện sinh con. Chị Mân khẽ cười, rồi nói nhỏ: “Chưa nghĩ đến chuyện sinh con, vì làm chưa có dư. Sinh con ra không đủ chi phí, lại khổ cả mình lẫn con”.

Chị nói, hiện tại vợ chồng chi tiêu dè sẻn, cố gắng dành dụm chút đỉnh. Khi nào dư dả hơn mới tính chuyện sinh con, rồi về quê sinh sống. “Giờ mà đẻ con là không lo nổi”, chị Mân nói với giọng chắc nịch.

Chị nhẩm tính, mỗi tháng trừ tiền trọ, điện nước, xăng xe…, để dành được khoảng 5 triệu đồng. Chị Mân khoe với chúng tôi tháng vừa rồi chị kiếm hơn 10 triệu đồng, gửi về quê cho cha mẹ 2 triệu đồng.

“Khi nào tiết kiệm đủ tiền sẽ về quê hẳn…”

Cách phòng trọ của chị Mân không xa, chúng tôi tìm đến một khu trọ khác với lối đi hẹp khuất trong con hẻm nhỏ. Vào hỏi thăm, chúng tôi gặp anh Lý Nhật Di Anh (29 tuổi, quê Đồng Tháp) với nước da đen rắn rỏi, ngồi đu đưa trên võng ngoài hiên phòng, ánh mắt đượm buồn nhìn xa xăm. Bên cạnh là lon nước ngọt đang uống dở.

Anh Di Anh lên TP.HCM lập nghiệp tính đến nay cũng ngót nghét 8 năm. Anh nhớ như in, ngày mới lên thành phố, trong túi anh vỏn vẹn 100.000 đồng. Tin vào công ty môi giới việc làm, tháng lương đầu tiên 3 triệu đồng bị họ “cắt phế” hết 2,8 triệu đồng gọi là vé vào cửa.

Cú sốc khiến anh lao đao, phải chạy xe ôm, làm “thợ đụng” để trụ lại. “Mình phải gắng, chứ về quê không biết làm gì để sống”, anh nói, giọng miền Tây đặc sệt.

'Siêu phường' nhiều khu công nghiệp nhất: 'Giờ mà đẻ con là không lo nổi'

Khu trọ lụp xụp của công nhân nằm khuất sau những khu công nghiệp hiện đại ở siêu phường Bình Dương

ẢNH: NI NA

Thấy phòng tối om, anh ngại ngùng chỉ xuống chiếc ghế nhựa đặt trước hiên phòng mời chúng tôi ngồi. Căn phòng nhỏ hẹp càng khiến không khí thêm hầm hập, bí bách.

Anh giải thích, bóng đèn đã cháy gần 1 tuần. Đi làm cả ngày không có thời gian thay, tối về chỉ ngủ nên anh cũng không bắt đèn mới. Dưới ánh đèn điện thoại, chúng tôi khó khăn lắm mới hình dung được căn phòng trọ giá 1 triệu đồng/tháng, chủ nhà bao luôn điện nước.

Phòng trọ rộng khoảng 15 m2, có gác. Vài món đồ cá nhân, quần áo bỏ tạm dưới nền gạch xanh. Ngước lên là gác lửng giúp căn phòng “nở” thêm một chút. Dưới gác, anh căng sợi dây ngang phòng làm tủ quần áo. Vài bộ đồ công nhân bạc màu treo lơ lửng.

Giường ngủ của anh là tấm nệm mỏng trải sát tường, phần chân tường bám bẩn và ẩm mốc thành từng mảng.

'Siêu phường' nhiều khu công nghiệp nhất: 'Giờ mà đẻ con là không lo nổi'

Căn phòng tối om vì bóng đèn cháy cả tuần chưa thay, anh Di Anh chấp nhận cuộc sống “tạm” qua ngày, chắt chiu từng đồng với hy vọng đủ tiền sẽ về quê hẳn

ẢNH: NI NA

Anh nói đi làm để lo cho bản thân nên cũng không có nhiều áp lực. Dù đã đến tuổi lập gia đình, anh Di Anh vẫn lẻ bóng. Khi được hỏi đến chuyện cưới vợ, anh lắc đầu, nói chưa có duyên tìm được bạn đời, cũng chưa tính đến chuyện lập gia đình.

Anh Di Anh tâm sự, mỗi năm chỉ về quê 1 lần. Cuộc sống của anh xoay quanh việc đi làm, tăng ca, rồi về phòng trọ ngủ. Có những đêm buồn, nhớ nhà nhưng anh vẫn tự nhủ phải cố gắng. 

“Tôi cũng muốn ở gần ba mẹ, nên khi nào tiết kiệm đủ tiền tôi sẽ về quê hẳn, thôi luôn kiếp công nhân”, anh nghẹn ngào.

Giữa “siêu phường” Bình Dương nơi có nhiều khu công nghiệp nhất cả nước, những căn phòng trọ chật hẹp ấy vẫn lặng lẽ chứa đựng những ước mơ bị hoãn lại. 

Ở đó, chuyện sinh con, lập gia đình hay “đủ tiền mới về quê hẳn”… là điều mà nhiều công nhân chỉ dám mơ đến. 

 

 

 

PHIM ĐẶC SẮC
TIN MỚI NHẬN
TIN LIÊN QUAN